Ối giời ơi, cái bọn Anh với Đan Mạch đá đấm, kèo nhà cái nó nhảy nhót loạn cả lên, làm tôi đây hoa cả mắt chóng cả mặt. Đấy, hôm nọ xem cái thằng Anh nó đá, tưởng nó ngon lắm cơ, thế mà cũng có lúc thua sấp mặt đấy.

Cái kèo nhà cái ấy mà, nó cứ thay đổi xoành xoạch, lúc thế này, lúc thế kia, chả biết đường nào mà lần. Cứ tưởng Anh nó thắng chắc, ai dè Đan Mạch nó cũng ghê gớm lắm, nó đá cho mấy quả, làm thằng Anh chạy theo không kịp.
- Này nhé, trước trận, kèo nhà cái nó bảo Anh chấp bao nhiêu quả ấy, tôi chả nhớ rõ, già rồi lẫn lắm.
- Thế mà vào trận, Đan Mạch nó đá hay quá, nó gỡ hòa, làm kèo nhà cái nó lại nhảy loạn lên.
- Cứ tưởng hai thằng hòa nhau, ai dè cuối trận, Anh nó lại ghi bàn, thế là thắng.
- Ôi giời, cái bọn đá bóng này, làm tôi đau hết cả tim, kèo nhà cái nó cứ nhảy nhót, chóng hết cả mặt.
Thằng cháu tôi ấy, nó hay xem mấy cái kèo nhà cái này lắm, nó bảo Anh với Đan Mạch đá, phải xem kèo nhà cái mới biết đường mà đặt. Mà tôi có biết đặt với đểng cái gì đâu, già rồi, mắt mờ chân chậm, mấy cái này chịu chết.
Nó cứ bảo tôi, bà ơi, kèo nhà cái nó thế này, kèo nhà cái nó thế kia, tôi nghe mà ù hết cả tai. Thôi, tôi chả quan tâm, Anh thắng hay Đan Mạch thắng, tôi cũng chả được đồng nào. Cứ xem cho vui thôi, chứ kèo nhà cái với kèo nhà cửa, nhức hết cả đầu.
Mà cái bọn Anh với Đan Mạch này, nó đá cũng hăng đấy, cứ tranh nhau cái quả bóng tròn tròn, chạy lên chạy xuống, mệt phờ râu. Tôi xem mà còn thấy mệt, chả hiểu chúng nó lấy sức đâu ra mà đá khỏe thế.
Hôm nọ, tôi xem cái trận Anh với Đan Mạch, đông người xem lắm, cả làng cả xóm, ai cũng hò hét ầm ĩ. Tôi thì tôi cứ ngồi im, chả hò hét gì, già rồi, hơi đâu mà hò với hét.
Mà cái kèo nhà cái ấy, nó cũng hay phết đấy, nó làm cho người ta hồi hộp, lo lắng, chả biết đâu mà lần. Cứ tưởng Anh nó thắng chắc, ai dè Đan Mạch nó suýt gỡ hòa, làm tôi thót cả tim.
Thôi, nói chung là Anh với Đan Mạch đá với nhau, kèo nhà cái nó nhảy nhót, tôi cũng chả hiểu gì nhiều. Chỉ biết là xem cũng vui, cũng hồi hộp, thế là được rồi. Già rồi, quan tâm làm gì mấy cái chuyện thắng thua, kèo trên kèo dưới, mệt người.
À, mà hôm ấy Anh nó thắng Đan Mạch, thằng cháu tôi nó bảo nó trúng kèo, nó được mấy đồng ấy, tôi cũng chả biết nó trúng cái gì. Nó cứ hỉ hả, khoe với tôi, bà ơi, cháu trúng kèo rồi, cháu được tiền rồi. Tôi bảo, ừ, thế thì tốt, có tiền thì mua quà cho bà. Nó cười hì hì, bảo vâng, cháu sẽ mua quà cho bà.
Đấy, chuyện Anh với Đan Mạch, chuyện kèo nhà cái, nó chỉ có thế thôi. Tôi già rồi, chả nhớ được nhiều, chỉ kể được đến thế thôi. Thôi, tôi đi nấu cơm đây, không thằng con tôi nó đi làm về, nó lại mắng cho. Chuyện bóng bánh, kèo cọt, thôi, để bọn trẻ nó lo, mình già rồi, lo làm gì cho mệt xác.
Mấy cái kèo với cược ấy, tôi nói thật, tôi chả ham. Có lần thằng Tí con nhà bà Sáu, nó rủ tôi chơi, nó bảo dễ lắm, cứ chọn Anh hay Đan Mạch, rồi đặt tiền, nếu đội mình chọn thắng là ăn tiền. Tôi nghe xong, tôi lắc đầu quầy quậy, tôi bảo, thôi, tao già rồi, tiền nong tao không thiếu, nhưng tao không dại gì mà dây vào mấy cái trò đỏ đen ấy. Mà kèo nhà cái nó cũng lừa lọc lắm, không cẩn thận là mất tiền oan đấy.
Nói chung ấy, cái gì nó cũng có hai mặt, Anh với Đan Mạch đá bóng cũng thế, kèo nhà cái cũng thế. Mình phải tỉnh táo, đừng có mà ham hố quá, rồi lại tiền mất tật mang. Thôi, tôi nói thế thôi, ai hiểu thì hiểu, không hiểu thì thôi, tôi cũng chả hơi đâu mà giải thích nhiều. Già rồi, nói nhiều mệt lắm.